Công Nhân Ở Các Khu Công Nghiệp Quảng Ngãi Đang Phải Vật Lộn Với Cuộc Sống Hàng Ngày

Mặc dù làm việc chăm chỉ hàng ngày, công nhân ở các khu công nghiệp Quảng Ngãi vẫn phải vật lộn với những nhu cầu thiết yếu của cuộc sống hàng ngày.

N.K.T, một công nhân tại Khu công nghiệp Dung Quất ở huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, cho biết mức lương trung bình của vợ chồng anh mỗi tháng là hơn 6 triệu đồng (270 đô la Mỹ). Ông cho biết với mức lương ở khu công nghiệp Quảng Ngãi như vậy thì không thể nào đáp ứng được nhu cầu chi tiêu của một gia đình.

Với lương hiện tại của chúng tôi, chúng tôi không thể tiết kiệm tiền vì nó được sử dụng cho chi tiêu hàng ngày bao gồm ăn uống, học phí cho con gái tôi và thuê nhà.”

“Chúng tôi không có tiền để điều trị nếu một người trong gia đình chúng tôi bị bệnh”, ông nói.

Ông cũng cho biết thêm trong ngôi nhà cho thuê 10 mét vuông của mình, chỉ có một chiếc tivi cũ để giải trí sau mỗi ngày làm việc.

Nguyễn Văn Hùng, một cư dân sống ở tỉnh miền trung Quảng Ngãi, làm việc cho khu công nghiệp Tịnh Phong ở thành phố Quảng Ngãi cũng  chia sẻ một tình huống tương tự.

Ông nói nửa tháng lương của ông cộng lại với lương của vợ ông khoảng 4.5 triệu (tương đương $ 200) được chi cho việc chăm sóc con cái của ông ở quê nhà.

Ông Hùng còn cho biết “Còn lại 1 triệu đồng (45 đô la) để thuê nhà và phần còn lại để chi tiêu hàng ngày, cuộc sống của chúng tôi thật sự rất khó khăn”

Ông cũng cho biết thêm công nhân tại các khu công nghiệp Quảng Ngãi hy vọng rằng họ sẽ được tăng lương để giúp cuộc sống ít khó khăn hơn.

Một số công nhân tìm việc làm bán thời gian như khuân vác thuê ở chợ để kiếm thêm thu nhập.

Trần Ngọc Huân, một công nhân tại Khu công nghiệp Tịnh Phong cho biết “Tôi không có sự lựa chọn nào khác và phải cố gắng làm những gì tôi có thể như tìm việc làm thêm để kiếm tiền chi tiêu hàng ngày và để nuôi con mới sinh của tôi”

Theo Phó Chủ tịch Liên đoàn Lao động tỉnh Quảng Ngãi mức lương hiện tại là 3,5-4,6 triệu đồng cho người lao động tìm việc làm Quảng Ngãi là không công bằng. Mức lương tối thiểu phải ở mức 5 triệu đồng mỗi tháng để đáp ứng nhu cầu chi tiêu cần thiết.

Trong một số trường hợp, con em của người lao động đã phải bỏ học vì cha mẹ họ không có đủ tiền.

Nhiều lao động đã làm việc tại các khu công nghiệp gần mười năm, nhưng họ không hề có khoản dư nào. Ước mơ của họ là tìm việc làm có đủ tiền để mua một ngôi nhà nhỏ. Nhưng làm thế nào mà họ đạt được điều đó khi họ không thể kiếm đủ tiền cho cuộc sống hàng ngày?

Theo báo cáo của Bộ Xây dựng, 20% lao động tại các khu công nghiệp có chỗ ở ổn định trong khi 80% còn lại phải thuê nhà.

Phát biểu tại hội nghị để xem xét lại ngành xây dựng trong nửa đầu năm, Bộ trưởng Phạm Hồng Hà cho biết việc xây dựng nhà ở cho công nhân trong các khu công nghiệp Quảng Ngãi sẽ trở nên tập trung hơn trong thời gian tới để cải thiện điều kiện sống cho người lao động ở đó.

Ông Hà nói Bộ đã phối hợp với các bộ kế hoạch và đầu tư và tài chính để thực hiện chương trình phát triển nhà ở cho công nhân tại các khu công nghiệp.

Theo ông nhu cầu về nhà cho người xã hội, đặc biệt là nhà ở của người lao động thì rất cao. Các dự án phát triển nhà ở cho người lao động trong các khu công nghiệp cần được phát triển toàn diện để bao gồm chỗ ở, nhà trẻ, khu vui chơi giải trí và bệnh viện để giúp người lao động ổn định cuộc sống, ông nói.

 

Cuộc sống của công nhân Quảng Nam thế nào?

Theo báo cáo cập nhật từ 2017 đến nay, Việt Nam hiện tại có hơn 2,946 doanh nghiệp giải quyết được vấn đề tìm việc làm cho khoảng 130,770  lao động. Tạo cơ hội có việc làm Quảng Nam cho rất nhiều người trong và gần ngoài độ tuổi lao động.

Tốc độ tăng trưởng công nghiệp hóa ở địa phương này khá nhanh, các khu công nghiệp Quảng Nam cũng vì thế mà càng ngày càng tăng, thu hút được rất nhiều nhà đầu tư và các doanh nghiệp nước ngoài nên xảy ra tình trạng thiếu nguồn nhân lực.

Và bên cạnh đó cũng đã có 650 công nhân đi xuất khẩu lao động. Việt Nam ta được đưa vào danh sách 5 thị trường có chi phí công nhân với 0,74 USD/ giờ. Tuy nhiên, chi phí sinh hoạt thực tế có thể cao hơn.

Tiền lương và thu nhập

Với mức lương trung bình là 0,74 đô la mỗi giờ theo báo cáo, mỗi công nhân khu công nghiệp Quảng Nam nhận được 3,536 triệu đồng một tháng cho một ngày làm việc 8 giờ và 26 ngày làm việc một tháng. Mức này bằng mức lương tối thiểu được áp dụng trong khu vực II – lương tối thiểu vùng kinh tế (3,530 triệu đồng).

Tuy nhiên, cơ chế chi trả ở Việt Nam khá phức tạp. Có sự khác biệt lớn giữa mức lương tối thiểu và lương cơ bản và thu nhập của người lao động.

Mức lương tối thiểu việc làm Quảng Nam được hiểu là mức lương sàn được thiết lập để bảo vệ người lao động trong điều kiện bất lợi. Nó đã được đề cập đến chi phí đóng bảo hiểm xã hội mà doanh nghiệp và người lao động phải trả.

Lương cơ bản được tính bằng sản phẩm của mức lương tối thiểu và hệ số, cộng với phụ cấp (phí ăn trưa, xăng cho xe máy…).

Trong khi đó, thu nhập là tổng số tiền mà công nhân khu công nghiệp Quảng Nam có thể nhận được từ doanh nghiệp, bao gồm tiền lương, thu nhập thêm từ giờ làm thêm, phụ cấp.

Như vậy, trên thực tế, các doanh nghiệp ở Việt Nam phải trả cho công nhân của họ cao hơn mức báo cáo trên.

Lợi thế của tỉnh Quảng Nam là nằm giữa các cực tăng trưởng ở khu vực Duyên hải miền Trung như Dung Quất và Đà Nẵng, có vị trí chiến lược Vùng kinh tế trọng điểm của miền Trung với cửa ngõ kết nối ra Đông Nam Á và thế giới. Vì vậy người tìm việc làm có thể dễ dàng tìm được việc làm Quảng Nam ở các khu công nghiệp, nhà máy một cách dễ dàng.

Nhưng mỗi lần khi mức lương tối thiểu tăng lên thì chi phí lao động cũng sẽ tăng theo.

Tăng ca nhưng vẫn không đủ chi tiêu

Việc đảm bảo phê duyệt báo chí để thăm khu công nghiệp không phải là dễ dàng ở Việt Nam. Công nhân trong những nhà máy sẽ được phép nói chuyện, nhưng sẽ luôn có quản lý đứng hoặc ngồi bên cạnh họ, lắng nghe những phản ứng thận trọng.

Ở đây đàn ông thường có khả năng làm giám thị cao gấp 3 lần so với phụ nữ. Gần 38% buộc phải làm việc thêm giờ vào ngày chủ nhật. Công nhân sẽ làm thêm giờ như là một sự lựa chọn, và trong số đó có những trường hợp họ bị ép buộc làm thêm giờ và đôi khi họ được trả lương chậm.

Đối với những gia đình đã có con cái, họ phải tốn thêm các khoản học phí, gửi trẻ,… thiếu lại càng thêm thiếu. Họ quyết định làm thêm giờ để kiếm thêm thu nhập. Họ phải làm việc rất nhiều và thậm chí vượt quá mức thời gian lao động cho phép theo Luật quy định nhưng hàng tháng vẫn chẳng được bao nhiêu.

Đình công và những nguyên nhân

Trong khi các công ty tư nhân được yêu cầu trả tiền trợ cấp nghỉ thai sản, thì một số nhà máy cung cấp các cơ sở chăm sóc trẻ em tại chỗ. Hầu hết các công nhân nữ  xa quê lập nghiệp nên họ hạn chế tiếp cận với dịch vụ giữ trẻ và vì vậy hầu hết phụ nữ phải để con cái của họ ở nhà với ông bà.

Hầu hết các công nhân từ những tỉnh lẻ, họ phải tha hương tìm việc làm ở những khu công nghiệp, nhà máy. Với mức lương ít ỏi, nhiều người hàng ngày lo lắng về cơm, áo, gạo, tiền.

Họ sống trong những dãy phòng trọ, điều kiện cở sở hạ tầng thấp kém, chỉ vỏn vẹn hơn 10 m2. Chi tiêu rất tiết kiệm cho mỗi bữa ăn chỉ để dành dụm cuối tháng gửi về quê phụ giúp gia đình mình. Bên cạnh đó, họ còn tìm việc làm bán thời gian để kiếm thêm thu nhập hoặc nhận hàng thêm về nhà làm.